Những Chiêu Tiếp Thị Ngược Đời PDF/Ebook/EPub/Mobi

Những Chiêu Tiếp Thị Ngược Đời PDF/Ebook/EPub/Mobi

Tải sách Những Chiêu Tiếp Thị Ngược Đời PDF/Ebook/EPub/Mobi

Tác giả : Stephen Brown

Tải sách Miễn Phí

epub mobi

Nội dung sách Những Chiêu Tiếp Thị Ngược Đời

Thiên hạ cho rằng ai cũng có một câu chuyện về Dịch vụ Nhập cảnh để kể lể cà kê, và tôi thì lại có quá nhiều điều để kể. Có một cái gì đó ở nét mặt, giọng nói, hay có lẽ là thái độ của tôi, đã đánh động những quả chuông cảnh báo trong tiềm thức họ. Lần nào tôi cũng đạt mức thứ ba. Không hỏng. Không có ngoại lệ. JFK, LAX, O’Hare, Orlando, hay Netwark.[1] Bạn cứ việc nói tên đi, tôi đã từng tới đó rồi, đầu xuôi đuôi lọt, và chả nhận được một cái áo T-shirt [khuyến mãi] nào để bù đắp cho nỗi khốn khổ của mình![2]

Lẽ tự nhiên, tôi đã cố làm mọi thứ trong khả năng để xúc tiến quá trình nhập cảnh. Một nụ cười thân thiện? Vô hiệu quả. Những lời đường mật kiểu Ái Nhĩ Lan? Đừng chọc cười tôi. Im lìm, ánh mắt xa xăm thờ thẫn? Sai lầm lớn.

Tuy nhiên, trong tất cả mọi nỗ lực để nhập cảnh Hoa Kỳ của tôi, không có lần nào rối beng cho bằng cú ồn ào mới đây của tôi ở Philly[3]. Thậm chí cả cái lúc tôi không tài nào chờ đợi ở đằng sau vạch vàng, như được hướng dẫn, và nhanh chóng len lỏi qua đám đông nhốn nháo để tiến vào một căn phòng phỏng vấn đón chào tôi một cách nồng nhiệt, so với sự tiếp đón tôi ở Thành phố của Tình Huynh đệ.[4]

“Mục đích viếng thăm Hoa Kỳ của ông là gì?” Tay cán bộ hỏi, theo cung cách gây đông máu quen thuộc của anh ta.

“Tôi đến dự một cuộc hội thảo, thưa cán bộ.”

“Ồ, thế à. Loại hội thảo nào thế?”

“Một cuộc hội thảo về tiếp thị,” tôi phản công (hơi trâng tráo tí chút). “Tôi là một giáo sư về tiếp thị và…”

“Hãy kể cho tôi nghe điều gì đó, thưa Ngài,” anh ta ngưng lại, với sự nhấn mạnh vào từ Ngài để ngụ ý rằng phải có thời gian chờ đợi trong con đường vòng đến Penn Pen[5], “bí mật của sự thành công trong tiếp thị là gì?”

“Xin lỗi, ông nói gì?”

“Ngài bảo ngài ở trong ngành tiếp thị, thưa ngài. Bí mật của sự thành công trong tiếp thị là gì?”

Tôi muốn lên cơn sốt. Choáng váng. Lúng túng. Vâng, tôi nghĩ, tôi biết Hoa Kỳ là một quốc gia thực dụng, nhưng tôi không biết rằng họ khởi sự kiểm tra bạn ngay tại cửa vào! Tệ hơn nữa, chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi hiểu sai câu hỏi? Có thể chúng tôi đang nói chuyện kiểu trống đánh xuôi kèn thổi ngược ở đây. Tôi có nên thú nhận rằng tôi đã dành trọn sự nghiệp hàn lâm của mình để tấn công vào khái niệm tiếp thị truyền thống? Khái niệm tiếp thị kiểu Mỹ!

Đúng với những niềm tin của tôi, trong phạm vi khả dĩ của một giáo sư tiếp thị nhát gan, tôi ậm à ậm ừ, ấp a ấp úng, rồi cuối cùng đánh liều một chuyến, “Khách hàng luôn luôn đúng, thưa cán bộ?”

“Sai,” anh ta tuyên bố một cách hống hách.

Ruột gan tôi không hoàn toàn biến thành nước ngay lúc đó, nhưng sự hóa lỏng dứt khoát đang diễn ra. “Sai à?” tôi rên lên.

“Sai,” anh ta đáp. “Khách hàng là vua, anh bạn ạ. Khách hàng là V-U-A.”

“Bất cứ thứ gì ông bảo, thưa cán bộ.”

“Vợ tôi,” anh ta tiếp tục một cách hòa nhã, “làm trong ngành tiếp thị. Tiếp thị đa cấp. Cô ấy bán vitamin và các thứ cho bạn bè của cô ấy. Cô ấy bảo khách hàng là vua.”

Thánh thần ơi! Tôi đã tìm ra một viên cán bộ nhập cảnh thân thiện duy nhất trong cả quốc gia này! Hoặc là cuộc đổ bộ của tôi đã trùng khớp với chương trình huấn luyện nửa ngày chăm sóc khách hàng cứ mười năm tổ chức một lần của họ.[6]

“Cám ơn, cán bộ,” tôi thở hổn hển. “Cám ơn. Tôi sẽ cố ghi nhớ điều đó.

“Nên làm thế, anh bạn ạ. Khách hàng là V-U-A. Chúc một buổi hội thảo tốt đẹp.”

Chà, tôi có thể nói gì sau đó? Chỉ có nước chuồn thôi, tôi chắc là bạn sẽ đồng ý. Mấy con chó cô-ly của tôi, nói thật lòng, cũng chưa bao giờ choáng váng đến thế. Thế nhưng, bất chấp cái tiêu điểm về khách hàng vừa được phát hiện ở tuyến đầu cuộc chiến chống lại các viện sĩ hàn lâm mới toanh, tôi e rằng tôi buộc phải không đồng ý với tay chuyên gia tiếp thị thường trú xứ Philly này. Và phần lớn các tay chuyên gia tiếp thị thường trú khác.[7] Khách hàng không phải là tối thượng, bạn thấy đó. Không phải lúc nào khách hàng cũng đúng. Khách hàng không phải là Số Một, vì số lượng khách hàng vẫn tăng lên. Khách hàng, kẻ là vua, đã chết.

Leave a Comment