Nhật Ký Chim Én PDF/Ebook/Epub/Mobi

Nhật Ký Chim Én PDF/Ebook/Epub/Mobi

Tải sách Nhật Ký Chim Én PDF/Ebook/Epub/Mobi

Tác giả : Amélie Nothomb

Tải sách Miễn Phí

epub pdf mobi

Nội dung sách Nhật Ký Chim Én

Một gã chạy việc lặt vặt đổi danh tính để trở thành một tay giết thuê có hạng. Cho tới một ngày, gã tình cờ đọc được nhật ký của một cô bé mười sáu tuổi, nạn nhân của gã. Cuốn nhật ký khiến gã bừng tỉnh. Cuộc đời gã rẽ sang một trang mới, tình yêu trong gã nảy nở, tâm hồn gã trở nên ngây thơ hơn, trong sạch hơn… nhưng mọi chuyện liệu có quá muộn?

Trích đoạn:


Đêm nọ khách hàng của tôi là một nhà lãnh đạo công nghiệp, người mà mùa hè cũng như mùa đông, luôn luôn đội mũ. Ý nghĩ này khiến tôi hoảng loạn. Nếu mũ cản đường đạn và hộp sọ không vỡ tan, làm sao tôi dám chắc nhiệm vụ đã hoàn thành?


Cần phải làm cho ông ta bỏ mũ ra. Quý ông này không còn trẻ trung gì, ông ta phải có những cách hành xử riêng. Tôi quyết định cải trang thành một quý bà thượng lưu. Chắc mọi người phải thấy nực cười lắm vì tôi có thể hình của một công nhân bốc dỡ. May thay, lần này tôi có vài ngày để chuẩn bị.


Điều khó nhất là tìm ra cỡ giày cao gót vừa chân tôi, sau đó phải học cách đi nhún nhảy. Tôi cần làm ra vẻ mình giống kiểu quý bà xứng đáng được tôn kính: chắc chắn là tôi xứng đáng được như vậy nếu tôi diễn giày cao gót. Một gã thợ may hâm hấp đã tạo được cho tôi vóc dáng dễ coi. Bộ tóc giả và bóng đêm sẽ làm nốt phần việc còn lại.


Khách hàng của tôi sẽ bỏ mũ ra trong khoảng một phần tư giây, và đúng lúc ông ta nhấc mũ lên. Động tác của tôi sẽ cực kỳ mau lẹ.


Những lời cuối cùng của ông ta sẽ là “Chào bà”.


Có những loại nhạc ám ảnh ta đến mức ta không thể ngủ được và thậm chí không sống nổi. Não bộ lập trình lại khiến chúng cứ lặp đi lặp lại, để loại bất kỳ suy nghĩ nào khác ra khỏi đầu. Thoạt tiên, việc ta quên cả sự tồn tại của chính mình để đắm chìm vào một giai điệu là thú vui. Ta phấn khích vì ta chỉ còn là một bè của bản hòa tấu và như vậy ta đã thoát khỏi những suy ngẫm nhọc nhằn. Sức khỏe và nhiệt tình với công việc của ta được nâng lên.


Nhưng, dần dần, não bộ bắt đầu căng thẳng. Mỗi nốt ở thang âm có vị trí riêng của nó trong não ta và vì vẫn cùng những nốt nhạc ấy luôn luôn vang lên, nên một đường nhăn co giật hình thành trong đầu ta. Hành trình của các nốt nhạc trở thành con đường cực hình trào dâng trong tâm trí ta. Càng nực cười hơn là hành trình đó không hề gây ra một tiếng động nào: đó chỉ là ý niệm do âm thanh gợi lên. Nhưng nó đủ khiến ta inh tai choáng váng và co giật tới mức phát điên.


Thật khó mà thoát nổi cái ta đã tưởng là tự do. Kỹ thuật “đóng cái đinh này vào để đẩy cái đinh kia ra” tỏ ra không hiệu quả: không thể thay thế những nốt nhạc độc hại vì thế nào chúng cũng tái xuất hiện bằng những lớp âm thanh mà người ta đã phủ lên cho chúng.


Điều đó gợi nhắc đến chứng hoang tưởng yêu đương. Trong quá khứ, khi muốn thoát khỏi một cô gái đang chi phối mình, tôi đã tìm ra một phương cách đáng sợ: nghiên cứu thật kỹ cô gái ấy. Việc này đòi hỏi phải quan sát mọi lúc để có thể đẩy nhanh quá trình, vì nhờ quan sát cô ta mà tôi hiểu rằng chín phần mười thời gian, các quý cô này tự tạo cho mình một nhân vật và đóng vai nhân vật ấy. Nhận định ấy khiến chủ đề nghiên cứu của tôi trở nên đơn giản đến mức giúp tôi khỏi bệnh ngay tức thì. Chỉ những cô nàng gợi cảm xúc về một tình yêu không thể dứt nổi mới là những cô 
nàng giữ được sự phức tạp khó tin của thực tế. Những cô nàng như thế chỉ chiếm có một phần triệu thôi mà.

Thoát khỏi một bản nhạc lại khó theo kiểu khác. Ở đây cũng vậy, sự giải thoát diễn ra bởi phương thức nhớ. Nhưng có lẽ chỉ nên học thuộc lòng những bản độc tấu bè trầm của Radiohead, những bản độc tấu gần giống như một lớp vỏ bọc bao quanh điều bí ẩn ấy! Đeo đôi tai nghe, tôi đơn độc tách mình ra, đắm chìm trong một thứ hộp cảm xúc, nghe đi nghe lại những album Chứng quên, Kid A và Hail To The Thief. Điều này tác động như một chiếc bơm tiêm, bơm liên tục vào cơ thể tôi chất ma túy gây khoái cảm mãnh liệt nhất. Khi tôi bỏ tai nghe ra để đi bắn giết, chiếc máy hát tự động trong não tôi không thay đổi chương trình.


Đó không phải là nền âm thanh, đó chính là hành động. Tôi giết người hoàn toàn nhịp nhàng với chiếc máy hát ấy.


– Mày mà mặc đồ phụ nữ thì sẽ thế nào nhỉ? Youri hỏi tôi.


– Chẳng thế nào cả, tao không có dáng dấp của một tên đóng giả gái. Trong ê kíp của bọn mình có nữ sát thủ không?


– Tao không có ý định nói với mày về những người khác.


– Đơn giản thôi, hãy nói xem có tụi con gái không.


– Thời tiết đẹp đấy, nhưng coi chừng sẽ có bão tố.


– Đồng ý. Thế theo mày, đàn bà ấy, họ có thể giết người không?


– Tất nhiên rồi. Mày chui ở đâu ra thế?


– Ý tao muốn nói: đàn bà có thể giết người như bọn mình không?


– Sao lại không nhỉ?


Tôi bắt đầu thốt lên những câu sáo rỗng không thể tránh khỏi trong bất kỳ cuộc hội thoại nào về phân biệt giới tính. “Đàn ông và đàn bà không giống nhau mà bổ sung cho nhau và tôi sẽ giải thích cho các vị tại sao.” Thật sững sờ khi thấy mọi người luôn hào hứng với những lời nói đi nói lại ấy. Không gì làm người ta đồng tình bằng những lời sáo rỗng được nhắc đi nhắc lại. Còn tôi, tôi chỉ tìm cách khiến gã người Nga phơi bày tâm sự. Nhưng hỡi ôi, hẳn gã đã được tập luyện quá kỹ càng nên tôi chỉ làm gã bật ra được mấy từ:


– Nếu mày nghĩ theo cách đó…

Leave a Comment