Giết Người Trong Mộng PDF/Ebook/Epub

Giết Người Trong Mộng PDF/Ebook/Epub

Sách Giết Người Trong Mộng

Tác giả : Agatha Christie

Tải sách Miễn Phí

epub mobi

Nội dung sách Giết Người Trong Mộng

Một cô gái cho rằng chính mình đã gây ra một vụ giết người khi mộng du…

Trong một lần đến Dillmouth, Anh, bị quyến rũ bởi khung cảnh nên thơ và khí hậu ôn hòa nên Gwenda quyết định cùng chồng chọn nơi này để sinh sống. Ngôi nhà cô mua được ngẫu nhiên – hay do sự sắp đặt trước của số phận – lại là ngôi nhà trước kia cô và…

Chương 1
KẺ CHỈ ĐIỂM

Gwenda Reed đang đứng chờ trên bến tàu, chợt nàng khẽ rùng mình.

Toàn cảnh khu bến tàu, trụ sở nhà đoan, hình ảnh đất nước Ăng-lê nhấp nhô phía trước.

Đây là lúc nàng phải tỏ ra dứt khoát – thời điểm quyết định.

Nghĩ sao nàng đổi ý không đáp chuyến tàu nhanh đi London như đã sắp đặt trước.

Tại sao nàng lại đổi ý? Hay vì không ai ra đón rước nàng. Nàng vừa bước xuống khỏi con tàu chợ tồi tàn (trải qua ba ngày chật vật từ vùng vịnh lên tới cảng Plymonth). Vì vậy, nàng quyết định sẽ thuê một chiếc xe để được thong thả rong ruổi khắp miền nam nước Anh, tha hồ nhìn ngắm nhà cửa – chọn một ngôi nhà xinh xắn mà nàng và Giles đã mơ ước từ lâu. Phải thế, một ý tưởng tuyệt vời.

Sự lựa chọn ấy có thể giúp nàng được chiêm ngưỡng một phần bộ mặt nước Anh – xứ sở nàng từng nghe Giles.

Ngày đó nước Anh chưa được biết đến là một xứ sở thần tiên. Trong tâm trí nàng, cảng Plymont trải dài trước mắt đâu có gì gọi là lời mời đón như người ta đồn đại.

Nhưng hôm sau vừa thức giấc, nàng chợt nghĩ khác. Trời nắng ấm, nhìn qua cửa sổ mọi vật sao mà hấp dẫn không gợi lại một chút già ảm đạm như những ngày trước. trước mặt là xứ sở Ăng-lê, và nàng Gwenda Reed, người phụ nữ trẻ bước qua tuổi hai mươi mốt đang trên chặng đường du lịch. Với Giles, ngày trở về nước Anh chưa thể nói ra được. Anh sẽ đi đi sau nàng một vài tuần, hay lâu hơn, có thể là sáu tháng. Anh đợi Gwenda đến nước Anh trước lo tìm một nơi ở lâu đài. Công việc làm ăn của Giles phải qua nhiều nước nên cần có Gwenda giúp trong những lúc gay cấn. Dù sao hai người cũng phải có nơi ở cố định. Giles vừa được chia lại một lô đồ dùng trong nhà của một người dì, mọi thứ dường như đã được sắp xếp.

Thời cơ đang mở ra trước mắt để Gwenda và Giles biến ước mơ thành hiện thực. Lúc đầu Gwenda chưa muốn đứng ra chọn một căn nhà cho riêng mình. Nàng muốn cả hai cùng lo. Giles phì cười nói: “Anh không mát tay chọn nhà. Nếu em muốn, anh đành chiều thôi. Anh thích một ngôi nhà có vườn – đừng chọn nhà rộng rãi quá – mới tinh nguyên . Anh thích ở miền duyên hải, chớ có chọn nơi đèo heo hút gió”.

“Vậy ta tìm một chỗ nào khác lạ hơn đi!” Gwenda hỏi lại.. Câu trả lời của Giles là KHÔNG. Anh chàng cũng mồ côi từ nhỏ (cả hai cùng chung cảnh ngộ), nàng muốn tìm một nơi để cả hai cùng ổn định cuộc sống.

“ Anh muốn nói là”, Gwenda lên tiếng “em phải lo hết mọi việc!”

Nàng vẫn giữ ý muốn tìm được một ngôi nhà đủ tiện nghi đợi ngày Giles trở lại.

Chàng và nàng mới lấy nhau được ba tháng, nàng thương yêu chàng tha thiết.

Gwenda ngồi ăn sáng trên giường, sau đó nàng lo sắp xếp công việc sắp tới. Nàng bỏ ra một ngày đến vùng Plymouth. Ngày hôm sau nàng thuê một chiếc xe Daimler đủ tiện nghi bao luôn tài xế làm một chuyến du lịch vòng quanh nước Anh.

Ngay hôm đó trời sáng sủa khiến nàng thấy vui thích. Nàng được tận mắt nhìn thấy nhà cửa vùng Davonghire nhưng chưa chọn được chỗ nào ưng ý.

Một bữa chiều thứ ba, sau đó một tuần, nàng chạy xe theo chặng đường vòng trên dốc đèo qua tới vùng Dillmouth, nằm ở ngoại ô. Ở đây phong cảnh hữu tình. Nàng đi ngang qua một khu vườn và nhìn thấy thấp thoáng ngôi nhà villa màu trắng xây theo kiểu thời Victoria có bảng treo bán.

Tự dưng nàng cảm thấy lâng lâng vui sướng. Nhà nàng là đây! Chắc quá đi rồi. Nàng ghi địa chỉ và tin chắc đây mới là ngôi nhà lý tưởng.

Trời sụp tối nàng tìm chỗ ở khách sạn Royal Clarence. Sáng hôm sau ngàng hẹn gặp ngay nhân viên nhà đất có ghi tên trên tấm bảng quảng cáo. Nàng có dịp quan sát cả một vùng trước mắt. Đứng bên trong phòng khách cũ kỹ nhìn qua cửa sổ kiểu Pháp nhìn ra bao lơn lát đá thấy bụi cây xen lẫn trong khối đá tảng bò lòng thòng xuống dưới bãi cỏ. Đứng bên bụi cây trong khu vườn nhìn ra xa là vùng biển.

“Đây là nhà của ta”, Gwenda chợt nghĩ trong đầu. “Cũng là quê nhà. Ta biết rõ tới từng ngóc ngách”.

Cánh cửa xịch mở một người đàn bà mặt mũi buồn xo sụt sịt đứng đó. “Hengrave? Tôi đến theo lời giới thiệu của nhà Galbraith và Penderley. Giờ này hơi sớm” – Bà Hengrave khụt khịt mũi “Không sao, bà cứ xem nhà tự nhiên”.

Đoạn kết

Chợt nàng rùng mình.

“Che mặt nàng lại, mắt ta đang hoa lên nàng phải chết non … ta sẽ là nạn nhân … nếu lúc đó không có Marple.

Nàng lại nói tiếp, giọng chùng xuống:

“Tội nghiệp Helen …Helen đáng thương … chết yểu … Giles, anh biết không, bà không còn nữa, trong ngôi nhà này, phía ngoài nhà trước … em tưởng chừng như đâu mới hôm qua, ngôi nhà còn đấy, như muốn lưu kuyến ta. Hẹn ngày tái ngộ …”

HẾT 

Leave a Comment