Giết con chim nhại PDF/Ebook/Epub/Mobi

Giết con chim nhại PDF/Ebook/Epub/Mobi

Tải sách Giết con chim nhại

Tác giả : Harper Lee

Tải sách Miễn Phí

epub pdf mobi

Nội dung sách Giết con chim nhại

Bối cảnh của truyện là ở miền nam nước Mỹ, nơi mà chế độ nô lệ đã không còn nữa mà thay vào đó là sự phân biệt chủng tộc rất nặng nề, những người da đen ở đây sống một cuộc đời bị cô lập. Câu chuyện được kể qua con mắt của trẻ thơ về những gì xảy ra trong một thị trấn nhỏ. Chàng thanh niên da đen Tom Robinso hiền lành bị khép tội oan cưỡng hiếp một phụ nữ da trắng. Mặt dù được một người tốt là luật sư Atticus cố gắng bào chữa nhưng vẫn phải ở tù, sau đó cố gắng vượt ngục và bị bắn chết, đó là một cái chết oan ức.

Nhân vật thứ hai được cho là bí hiểm trong truyện chính là nhân vật Boo Radley là người đã từng làm việc xấu và để lại nhiều tiếng xấu, tuy nhiên ông không hại ai cả. Những người lớn trong thị trấn lúc nào cũng nói những điều xấu về ông và thêu dệt lên những chuyện điên khùng xung quanh ông, điều đó càng làm cho người khác cô lập ông hơn. Nhưng chính ông mới là người đã cứu hai đứa trẻ nhà Atticus khỏi bị giết chết bởi tên Ewell say xỉn.

Tác phẩm ban đầu được đặt tên là Atticus nhưng tác giả đã đổi thành tên Giết con chim nhại. Chim nhại là loài chim hiền lành luôn hót líu lo tạo niềm vui cho đời chứ không hề làm hại ai cả, nó tượng trưng cho những con người hiền lành, vô hại, tác giả muốn nói lên rằng đừng giết những con chim nhại đó.

Đề cập đến một vấn đề rất nhạy cảm của nước Mỹ thời đó chính là nạn phân biệt chủng tộc, nó đã gây ra rất nhiều đau khổ cho con người nhưng tác giả đã miêu tả nó qua lăng kính của trẻ thơ với cái nhìn rất nguyên sơ, không thành kiến, nó giúp cho người lớn chúng ta một cái nhìn khác với định kiến ban đầu của mình. Và với cách nhìn đó tác giả đã truyền tải được những thông điệp ý nghĩa về nạn phân biệt chủng tộc mà không làm cho người đọc cảm thấy quá nặng nề.

Truyện còn cho chúng ta thấy dù trong hoàn cảnh nào thì vẫn luôn có người tốt dám đứng lên chiến đấu vì công lý giống như là bố Atticus vậy. Điều này đã cho chúng ta thêm những niềm hy vọng vào công lý, dù biết rằng ông không thể thắng vụ kiện này nhưng bố Atticus vẫn cố gắng chiến đấu vì công lý.

Sách truyền tải nhiều thông điệp rất ý nghĩa. Sự phân biệt chủng tộc ghê ghớm tới mức nó có thể giết chết con người một cách bất công. Và dù chúng ta biết rằng có thể mình thất bại nhưng vì những điều đúng đắn chúng ta vẫn phải cố gắng chiến đấu. Và chúng ta hãy có cái nhìn thông cảm bao dung hơn về con người bởi ta không bao giờ thực sự biết một người chừng nào ta chưa ở vào địa vị của họ và cư xử theo kiểu của họ.

“Bố muốn con thấy một điều gì đó ở bà. Bố muốn con thấy lòng can đảm thực sự là gì, thay vì có ý nghĩa rằng can đảm là người đàn ông với khẩu súng trên tay. Đó là khi con biết mình sẽ thất bại từ trước khi bắt đầu nhưng dù vậy con vẫn bắt đầu và con theo đuổi nó tới cùng cho dù có chuyện gì xảy ra.”

Tuy rằng hiện nay sự phân biệt chủng tộc đã không còn gay gắt như trước nữa, nhưng chúng ta vẫn có thể hiểu được những lớp người thời đó đã trải qua cuộc sống như thế nào. Kết thúc truyện là một cái kết gây tranh cãi, tác giả đã đặt lương tri của con người cao hơn luật pháp để cứu giúp một người tốt được sống bình yêu.

Trích đoạn:

Bố Atticus đúng. Có lần ông nói bạn không bao giờ thực sự biết một người cho đến khi bạn ở vào địa vị của họ và cư xử theo kiểu của họ. Chỉ đứng bên hàng hiên nhà Radley cũng đủ.

Đèn đường mờ đi dưới hàng mưa bụi đang rơi. Trên đường về nhà, tôi cảm thấy mình rất già, nhưng chỉ nhìn vào chóp mũi mình tôi có thể thấy những hạt sương tuyệt đẹp, nhưng hai mắt tập trung nhìn vào một chỗ quá gần làm tôi chóng mặt nên tôi bỏ trò đó. Trên đường về nhà, tôi nghĩ nói với Jem về chuyện này vào ngày mai mới hay làm sao. Anh sẽ tức điên lên vì bỏ lỡ nó đến độ anh sẽ không nói chuyện với tôi trong nhiều ngày. Khi đi về nhà, tôi nghĩ Jem và tôi sẽ lớn lên nhưng không còn nhiều điều gì cho chúng tôi học, có lẽ trừ môn đại số.

Tôi chạy lên những bậc tam cấp vào nhà. Bác Alexandra đã đi ngủ, và phòng của bố Atticus tối thui. Tôi sẽ xem Jem tỉnh lại chưa. Bố Atticus trong phòng của Jem, ngồi cạnh giường. Bố đang đọc một cuốn sách.

“Jem thức chưa?”

“Ngủ ngon lành. Tới sáng nó mới thức.”

“Ô, bố ngồi suốt với anh ấy hả?”

“Chỉ một chút nữa thôi. Đi ngủ đi, Scout. Con đã trải qua một ngày dài rồi.”

“Ơ, con muốn ở lại với bố một lát.”

“Tùy con,” bố Atticus nói. Chắc phải quá nửa đêm, và tôi bối rối bởi sự đồng ý dễ chịu của ông. Tuy nhiên ông khôn ngoan hơn tôi: ngay lúc ngồi xuống tôi đã cảm thấy buồn ngủ.

“Bố đọc gì vậy?” Tôi hỏi.

Bố Atticus lật qua cuốn sách. “Sách của Jem. Tên là The Gray Ghost.

Tôi chợt tỉnh hẳn. “Sao bố lấy cuốn đó?”

“Cục cưng, bố không biết. Bố chỉ lấy đại. Một trong mấy thứ bố chưa đọc,” ông nói rõ ràng.

“Đọc lớn lên đi, bố Atticus. Nó thấy ghê lắm.”

“Không,” ông nói. “Bữa nay con sợ thế là đủ rồi. Truyện này quá….”

“Bố Atticus, con không sợ.”

Ông nhướn mày và tôi phản đối, “Ít ra cũng không cho đến khi con kể cho ông Tate nghe. Jem không sợ. Đã hỏi và nói anh ấy không sợ. Với lại, chẳng có gì thực sự đáng sợ trừ trong sách.”

Bố Atticus mở miệng định nói điều gì đó, nhưng ngậm miệng lại. Ông nhấc ngón tay ra khỏi chỗ giữa cuốn sách và lật trở lại trang đầu. Tôi xoay người qua và kê đầu vào gối ông. “Hừm,” ông đọc. “Con ma xám của Seckatary Hawkins, Chương một….”

Tôi quyết chí thức, nhưng mưa quá êm và căn phòng quá ấm và giọng của ông quá trầm và gối ông quá êm đến độ tôi ngủ mất.

Có vẻ như vài giây sau, giày ông thúc nhẹ vào sườn tôi. Ông đõ tôi dậy và đi với tôi về phòng tôi. “Vẫn nghe từng chữ bố đọc…” tôi lầm bầm, “…. đâu có ngủ gì đâu, nó kể về một con tàu và Fred ba ngón và cậu trai của Stoner….”

Ông tháo móc bộ quần áo liền quần của tôi, dựa tôi sát vào ông, và kéo bộ áo ra. Ông vịn tôi một tay còn tay kia với bộ đồ ngủ của tôi.

“Phải, tất cả họ đều nghĩ chính cậu trai của Stoner đang quậy tung ngôi nhà của câu lạc bộ và rắc mực văng tứ tung và….”

Ông dẫn tôi tới giường và đặt tôi ngồi xuống. Ông giơ hai chân tôi lên và đắp mền cho tôi.

“Và họ đuổi theo cậu ta và không bao giờ bắt được cậu ta vì họ không biết mặt mũi cậu ta trông ra sao, và bố Atticus này, khi cuối cùng họ thấy cậu ta, tại sao cậu ta không làm bất cứ chuyện gì trong những chuyện đó….. bố Atticus, cậu ta thực sự dễ thương.”

Hai tay ông ở dưới cằm tôi, kéo mền lên, dém nó lại quanh tôi.

“Hầu hết con người là vậy, Scout, khi cuối cùng con gặp được họ.”

Ông tắt đèn và đi sang phòng Jem. Ông sẽ ở đó suốt đêm, và ông sẽ ở đó khi Jem thức dậy vào ngày mai.

Leave a Comment