Đùa Với Thần Ái Tình PDF/Ebook/Epub/Mobi

Đùa Với Thần Ái Tình PDF/Ebook/Epub/Mobi

Tải sách Đùa Với Thần Ái Tình PDF/Ebook/Epub/Mobi

Tác giả : Michelle Celmer

Tải sách Miễn Phí

epub pdf mobi

Nội dung sách Đùa Với Thần Ái Tình 

Victoria Houghton chưa bao giờ bị nhục nhã như vậy. Nhìn thấy cha mình bị thua trong cuộc chuyển nhượng khách sạn vẫn thuộc về gia đình cô trong nhiều thế hệ qua, thật quá sức chịu đựng của cô – và giờ đây người ta trông chờ cô làm trợ lý riêng cho người đàn ông sẽ là ông chủ tương lai của khách sạn này. Công tước đảo Morgan, Charles Frederick Mead, ngồi uể oải sau bàn làm việc, vẻ kiêu căng và ngạo mạn được che dấu đằng sau nụ cười quyến rũ giả tạo, sau lưng anh ta là màu xanh lộng lẫy của biển Ai-len nhìn qua bức tường bằng kính của văn phòng. Mặc bộ com-lê chắc chắn là hàng hiệu, tư thế thoải mái của anh ta thật đối lập với vẻ ngoài uy quyền từng đường nét.

“Tôi được biết là tôi sẽ nhận một vị trí quản lý,” cô nói với anh ta. Và cùng với vị trí đó là mức lương và một phần chia lợi nhuận cổ tức. Hay là họ cũng đã thay đổi ý kiến về khoản đó? Anh ta ngả người ra sau. “Cho tới khi giai đoạn hai của việc xây dựng khách sạn bắt đầu, thì chẳng có gì để cô quản lí cả. Bởi vì trợ lí riêng của tôi vừa mới nghỉ việc, cô sẽ tạm thời thay thế cô ta.”

Anh ta hẳn cho cô là mất trí nếu anh ta tin là cô chấp nhận lí do khó nghe đó. Cô thà làm việc dọn dẹp, thay ga trải giường và lau chùi bàn ghế miễn là không phải nhìn thấy anh ta mỗi ngày. Có thể bề ngoài trông anh ta có vẻ dễ chịu và thoải mái, nhưng bên trong là con người lạnh lùng và nhẫn tâm. “Vậy hãy bố trí tôi làm ở phần khách sạn đã hoàn thiện,” cô nói.” Tôi sẽ làm bất cứ việc gì.”

“Không có chỗ trống nào cả.”

“Không ư?”

Anh ta lắc đầu. Tất nhiên là không có. Hoặc anh ta chỉ nói thế. Đối với những người như anh ta, nói dối cũng tự nhiên như người ta hít thở vậy. Và còn thỏa thuận của họ về vấn đề tài chính thì sao. Chắc chắn anh ta không muốn trả cho một quản lí mức lương quá cao mà họ đã nêu lên trong hợp đồng của cô chứ? “Còn về lương của tôi và phần chia lợi nhuận?”

Anh ta nhún vai, “Sẽ chẳng có điều gì thay đổi trong hợp đồng của cô.”

Lông mày cô dướn lên kinh ngạc. Anh ta đang cố làm gì vậy?

“Nếu cô trao đổi với luật sư của cô, ông ta sẽ khẳng định rằng chúng tôi đang thực hiện đúng hợp đồng về phía chúng tôi,” anh ta đảm bảo với cô.

Theo như cha cô, luật sư riêng của họ đã bán đứng họ để lấy lòng gia đình hoàng gia, cho nên thật không may là ông ta sẽ chẳng làm được gì. Cô ngờ rằng không có luật sư nào trên đảo lại chịu đối đầu với hoàng gia, cho nên về cơ bản, cô bị o ép.

“Và nếu như tôi từ chối,” cô hỏi, mặc dù đã biết câu trả lời.

“Cô vi phạm các điều khoản trong hợp đồng.”

Anh ta không hiểu cô mong muốn làm điều đó như thế nào. Cô chưa bao giờ muốn cái công việc này. Nhưng từ chối công việc này sẽ hủy hoại cha cô. Việc bán khách sạn của ông – đồng thời là tài sản thừa kế của cô – cho gia đình hoàng gia để làm dự án mở rộng của họ, đi kèm theo điều kiện là họ thuê cô làm giám đốc điều hành, cộng với mức lương gần như gấp đôi số tiền lương cô kiếm được trước đây. Chưa nói đến lợi ích không thể tin được. Ông muốn rằng quyền lợi của cô được đảm bảo. Và cô không thể từ chối.

Việc mất đi khách sạn đã tạo nên sự căng thẳng không cần thiết đối với trái tim vốn đã yếu của ông. Mặc dù khách sạn của họ tọa lạc trên khu đất đẹp nhất của hòn đảo, kể từ khi khai trương khách sạn Royal Inn mới được cải tạo lại đến nay, lượng khách đến với khách sạn của họ vốn có những điều kiện kém hơn bắt đầu giảm đi. Với cái cách mà các luật sư của gia đình hoàng gia bắt đầu mua những khu đất dọc theo bãi biển, thì cả cha cô và cô đều sợ rằng việc không còn ai đến khách sạn của họ nữa chỉ là vấn đề thời gian.

Và họ đã đúng.

Trong tình trạng sức khỏe mong manh của ông, thêm tin xấu nữa có lẽ là tất cả những gì cần thiết để làm ông gục ngã. Từ ngày mẹ cô và người anh trai qua đời trong tai nạn xe hơi, ông vẫn luôn là cả cuộc đời đối với cô. Ông đã hy sinh rất nhiều cho cô. Cô không thể để ông thất vọng.

Với một quyết tâm mới, cô rướn thẳng vai lên và hỏi, “Anh cho là khi nào giai đoạn hai của khách sạn sẽ bắt đầu?”

“Phần làm thêm và phần cải tạo được ấn định khai trương vào đầu mùa du lịch tới.”

Mùa du lịch ư? Nhưng còn những gần sáu tháng nữa! Theo cô thì sáu ngày cũng sẽ là quá lâu để làm việc cùng con người này. Nhưng cô có lựa chọn nào chứ?

Một cái gì đó trông như thể sự thích thú lóe lên trong đôi mắt sâu, màu nâu sẫm của anh ta. Anh ta nghĩ chuyện này buồn cười ư?

“Đó có phải là vấn đề không?” anh ta hỏi.

Cô nhận ra ngài công tước đang gài bẫy cô. Anh ta muốn cô vi phạm các điều khoản trong hợp đồng để có thể loại bỏ cô. Anh ta không hề muốn cô làm việc ở đây cũng như cô không hề muốn của bố thí của anh ta.

Ồ, cô sẽ không để anh ta thỏa mãn nhìn cô bị mắc kẹt. Anh ta có thể đã hủy hoại cha cô, nhưng anh ta sẽ chẳng có cách nào để hủy hoại được cô.

Cô hơi hất cằm lên và nhìn thẳng vào mắt anh ta, để anh ta thấy rằng cô không bị hăm dọa. “Không vấn đề gì.”

“Tuyệt.” Anh ta nở một nụ cười thỏa mãn và mặc dù cô ghét phải thừa nhận, rất quyến rũ. Cô chắc chắn đó chính xác là cái anh ta muốn cô nghĩ.

Anh ta mở ngăn kéo trên của bàn làm việc, lôi ra một thứ giống như mẫu đơn, và đẩy về phía cô. “Cô cần phải ký vào cái này.”

Cô nheo mắt nhìn anh ta,”Đó là cái gì vậy?”

“Bản cam kết không tiết lộ những thông tin mật của chúng tôi. Tất cả những ai làm việc cho gia đình hoàng gia cũng đều phải ký một bản.”

Một trò quỷ quyệt nữa hay sao? Nhưng sau khi liếc nhanh văn bản, cô nhận ra đó đơn giản chỉ là một bản cam kết thiết yếu. Và mặc dù cô sẽ không làm việc trực tiếp cho gia đình hoàng gia mà cho một chuỗi các khách sạn thuộc sở hữu của họ, cô không thấy đáng tranh cãi với anh ta. Các bí mật của họ sẽ được an toàn với cô. Tuy nhiên, khi cô cầm lấy lấy chiếc bút mạ vàng của anh ta đưa và ký tên mình, cô không thể tránh khỏi cảm giác là cô đã bán linh hồn của mình cho quỷ.

Cô đưa trả chiếc bút và anh ta gài nó vào trong bàn, sau đó đứng lên. Thấp người, cô quen với việc ngước lên để nhìn vào mắt mọi người, nhưng anh ta cao lững thững trước mặt cô. Ít nhất anh ta cũng cao một mét chín mươi so với chiều cao một mét năm mươi của cô. Và trông anh ta thật… hoàn hảo. Bộ com-lê rất vừa vặn, móng tay được tỉa gọn gàng và chuốt bóng, mái tóc đen chải ốp sát, bóng mượt không một sợi tóc rối.

Nhưng những người đàn ông như anh ta không bao giờ hoàn hảo như vẻ ngoài của họ. Chúa biết là cô đã gặp quá đủ những người như vậy. Mặc dù có vẻ bề ngoài, tiền bạc và quyền lực, anh ta cũng khiếm khuyết như bất kỳ ai khác. Có lẽ còn hơn. Và cho dù anh ta là một luật sư, cô sẽ chẳng tin tưởng anh ta hơn cái mức cô có thể quẳng anh ta đi, mà, xét về vóc dáng của họ, không được hợp cho lắm.

“Chào mừng cô đến công ty, Victoria.” Anh ta đưa tay ra cho cô bắt và, quyết định tỏ ra chuyên nghiệp, cô bắt tay anh ta.

Tay anh ta nắm lấy tay cô, xiết, chắc và ấm. Và cô thấy một sự kích thích khác lạ ở bụng dưới. Một cảm giác rạo rực. Vẫn xiết lấy tay cô, anh ta nói. “Tại sao chúng ta không thảo luận về trách nhiệm của cô vào bữa trưa nhỉ?” Nhưng ánh mắt của anh ta cho thấy anh ta không chỉ nghĩ đến bữa trưa. Phải chăng anh ta đang có âm mưu gì với cô? Anh chắc đang đùa giỡn tôi.

Cô gần như tròn xoe mắt. Những tờ báo lá cải luôn miêu tả anh ta như một người đàn ông lăng nhăng, vô liêm sỉ, nhẫn tâm, nhưng cô vẫn coi đây chỉ là những lời ngôi lê đôi mách. Không người đàn ông nào có thể nông cạn như vậy. Có lẽ, họ không khác với bản chất đến vậy. Nếu anh ta tin trong một phút chốc là anh ta có thể bổ sung cô vào danh sách mà anh ta đã chinh phục, thì anh ta đã nhầm.

Leave a Comment