Để Em Khỏi Lạc Trong Khu Phố PDF/Ebook/Epub/Mobi

Để Em Khỏi Lạc Trong Khu Phố PDF/Ebook/Epub/Mobi

Tải sách Để Em Khỏi Lạc Trong Khu Phố PDF/Ebook/Epub/Mobi

Tác giả : Patrick Modiano

Tải sách Miễn Phí

epub pdf mobi

Nội dung sách Để Em Khỏi Lạc Trong Khu Phố

Một mùa thu khác, không phải mùa thu của Chủ nhật ở Tremblay năm ấy, một mùa thu cũng hết sức xa xôi, Daragane nhận được một lá thư, trên quảng trường Graisivaudan. Ông đi ngang qua trước phòng người gác cổng đúng lúc bà chuẩn bị phát thư.

“Tôi nghĩ chính là anh, Jean Daragane.” Rồi bà chìa cho ông một lá thư, tên ông được viết bằng mực màu xanh lơ trên bì thư. Ông chưa bao giờ nhận được thư về địa chỉ này. Ông không nhận ra nét chữ, một nét chữ to cộ choán hết cả phong bì: Jean Daragane, số 8, quảng trường Graisivaudan, Paris. Không còn chỗ để ghi số quận. Đằng sau phong bì có một cái tên và một địa chỉ: A. Astrand, số 18, phố Alfred-Dehodencq, Paris.

Cái tên này chẳng gợi nhắc ông điều gì suốt một lúc lâu. Là do chữ “A” viết tắt đơn giản đã giấu mất cái tên? Sau này, ông tự nhủ mình từng có linh cảm nào đấy vì ông đã lưỡng lự mở thư ra. Ông đi bộ đến tận vùng giao giữa Neuilly và Levallois, hai hay ba năm sau đó ở vùng này, người ta phá hết các gara và những ngôi nhà thấp để xây đường vành đai. ASTRAND. Sao đúng vào giây phút ấy ông lại không hiểu ra đó là ai nhỉ?

Ông quay bước đi vào quán cà phê dưới chân một trong mấy tòa nhà. Ông ngồi xuống, lấy lá thư ra khỏi túi, gọi một cốc cam ép, và nếu có thể cả một con dao. Ông dùng dao mở thư vì sợ nếu xé bằng tay sẽ làm rách địa chỉ ghi đằng sau phong bì. Phong bì chỉ đựng ba tấm ảnh chụp tự động. Trên ba tấm ảnh đó, ông nhận ra mình, hồi còn nhỏ. Ông vẫn nhớ buổi chiều hôm chụp mấy bức ảnh, trong một quầy, đi quá cầu Saint-Michel, đối diện với Palais de Justice. Từ đó, ông thường xuyên đi ngang qua quầy ấy, chính xác là cái quầy ngày xưa.

Ông phải tìm lại ba bức ảnh chụp tự động đó để so sánh chúng với tấm ảnh phóng to nằm trong “hồ sơ” của Ottolini. Có thể là trong cái va li chất đống thư từ giấy tờ cách đây ít nhất cũng phải bốn mươi năm và không may ông đã đánh mất chìa khoa chăng? Vô ích thôi. Vẫn là mấy bức ảnh ấy. “Trẻ không rõ danh tính. Lục soát và bắt giữ Astrand, Annie. Cửa khẩu Vintimille. Thứ Hai ngày 21 tháng Bảy năm 1952.” Hẳn người ta đã bắt giữ và lục soát cô đúng lúc cô chuẩn bị vượt biên.

Cô đã đọc tiểu thuyết Bóng đen mùa hè của ông và đã nhận ra một đoạn về mùa hè ấy. Nếu không tại sao cô lại viết cho ông sau mười lăm năm trời? Nhưng làm thế nào mà cô biết được địa chỉ tạm thời của ông? Chưa kể rất hiếm khi ông ngủ ở quảng trường Graisivaudan. Phần lớn thời gian ông sống trong một căn phòng trên phố Coustou và khu phố cạnh quảng trường Blanche.

Ông viết cuốn sách kia chỉ với hy vọng cô sẽ liên hệ lại với ông. Viết ra một cuốn sách, đối với ông, cũng có nghĩa là phát đi những cú nháy đèn hay những tín hiệu morse cho một số người mà ông không biết họ đã ra sao. Chỉ cần gieo tên họ ở các trang ngẫu nhiên rồi chờ tới lúc rốt cuộc họ cũng cho ta hay tin về họ. Nhưng trong trường hợp Annie Astrand, ông đã không nêu tên cô và cố tình làm nhiễu sóng. Cô không thể nhận ra mình ở bất cứ nhân vật nào. Chưa bao giờ ông hiểu được việc người ta đưa vào tiểu thuyết một thực thể quan trọng với mình. Khi đã trượt vào tiểu thuyết như đi xuyên qua một tấm gương rồi thì thực thể ấy sẽ vuột khỏi tầm tay ta mãi mãi. Anh ta chẳng bao giờ tồn tại trong đời thực cả.

Người ta đã đẩy anh ta về hư vô… Cần phải tiến hành mọi việc khéo léo hơn. Vì thế, trong Bóng đen mùa hè, trang sách duy nhất có thể khiến Annie Astrand chú ý là trang có cảnh người phụ nữ và đứa trẻ bước vào quầy chụp ảnh tự động trên đại lộ Palais. Ông không hiểu tại sao cô lại đẩy dứa bé vào ca bin. Cô bảo nó nhìn chăm chú vào màn hình và đừng cựa quậy đầu. Cô kéo tấm màn màu đen. Nó ngồi trên ghế đẩu. Một tia sáng khiến nó lóa mắt nên nó nhắm mắt lại. Cô lại kéo tấm màn màu đen, và nó rời khỏi ca bin. Họ chờ ảnh rơi xuống cái khe. Và đứa bé phải chụp lại ảnh vì mấy bức trước nó toàn nhắm mắt. Tiếp đó, cô cho nó sang quán cà phê bên cạnh uống một cốc nước lựu. Chuyện diễn ra như thế đấy. Ông tả lại cảnh đó một cách chính xác và biết rằng đoạn này không tương ứng với phần còn lại của cuốn tiểu thuyết. Đó là một mẩu thực tế ông đã lén lút đưa vào, một trong những tin nhắn cá nhân người ta vẫn thường đăng trong các mục rao vặt trên báo và chỉ một người duy nhất có thể giải mã được.

Mã-giảm-giá-Tiki-khuyến-mãi-ưu-đãi-tại-Tiki

Leave a Comment